aqua.com.vn – Thư viện sách PFD Miễn Phí lớn nhất Việt Nam xin giới thiệu – Cuốn sách Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII được viết bởi tác giả Nguyễn Duy Chính, bàn về chủ đề Lịch Sử – Địa Lý – Tôn… và được in với hình thức .

Quyển sách Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII được nhà xuất bản Bìa Mềm phát hành
2020 .

Bạn đang xem: Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII PDF

Thông tin về sách

Tác giả Nguyễn Duy Chính
Nhà xuất bản Bìa Mềm
Ngày xuất bản 2020
Số trang 423
Loại bìa
Trọng lượng 430 gram
Người dịch

Download ebook Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII PDF

Tải sách Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII PDF ngay tại đây

Review sách Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII

Hình ảnh bìa sách Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII

image

image

image

Đang cập nhật…

Nội dung sách Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII

Khi đề cập đến việc sụp đổ của Lê triều cuối thế kỷ XVIII hầu hết các sử gia đều cho rằng việc vua Lê cầu viện Trung Hoa đem quân sang Đại Việt là nguyên nhân chính yếu. Việc nhờ vả ngoại bang lấy lại nước cho mình đã truất đi cái thiên mệnh đế vương.

Thế nhưng sự việc không phải chỉ có thế mà còn ẩn giấu những lý do sâu xa hơn. Sử Việt Nam đương thời – đúng ra là sử quan triều Nguyễn – trong nỗ lực chính thống hóa việc vua Gia Long thống nhất sơn hà, lên ngôi hoàng đế đã tìm cách hạ thấp không chỉ đối thủ của ông là Tây Sơn mà còn phi nghĩa hóa cả triều Lê, triều đại trước đây vẫn được làm chỗ dựa tinh thần khi chúa Nguyễn còn đang bôn ba phục quốc, cần tranh thủ sự ủng hộ của nhân dân Bắc Hà. Cho tới năm Nhâm Tuất [1802], Nguyễn Phúc Ánh vẫn dùng niên hiệu Cảnh Hưng trên mọi văn thư chính thức.

Việc hợp thức tân triều đạt được nhiều kết quả nên gần như suốt thế kỷ XIX, cựu triều bị lãng quên, chỉ còn âm ỷ ẩn sâu trong tâm khảm một số nhà nho hoài vọng nước cũ. Lê triều thì ít nhiều còn được nhắc đến, Tây Sơn hầu như hoàn toàn bị cấm kỵ. Nếu đôi khi được đề cập, hình ảnh duy nhất còn sót lại là chiến thắng Kỷ Dậu [1789], còn niên hiệu Cảnh Thịnh, tuy kéo dài gần 10 năm, thì không mấy ai nhớ tới. Giới sĩ phu coi triều Nguyễn là tiếp nối chính thức của triều Lê theo thứ tự Đinh, [Tiền] Lê, Lý, Trần, [Hậu] Lê, Nguyễn. Còn những thời kỳ ngắn ngủi xen kẽ như triều Hồ, Mạc hay Tây Sơn chỉ là những ngụy triều. Riêng Tây Sơn thì triều đình Nguyễn làm như họ không tồn tại trong lịch sử mà chỉ là một đám giặc lớn bạo phát bạo tàn nổi lên nhưng sau đó bị chúa Nguyễn đánh dẹp.

Cứ như lẽ thường, nhà Lê chấm dứt khi vua Chiêu Thống bỏ nước bôn đào và vua Quang Trung đủ danh chính ngôn thuận để mở ra một triều đại mới. Không những Nguyễn Huệ là quốc trưởng đứng đầu cơ cấu hành chính và quân sự, ông cũng được nhà Thanh công nhận một cách chính thức, nếu không nói rằng còn rực rỡ hơn vua chúa mấy trăm năm triều Lê.

Dẫu vậy, Khâm định Việt sử thông giám cương mục, bộ sử lớn của nhà Nguyễn, vẫn úp mở tiếp tục coi nhà Lê còn tồn tại trên hình thức một triều đình lưu vong cho đến khi vua Gia Long lên ngôi. Khâm định Việt sử thông giám cương mục (quyển 47) chỉ chép đến thời điểm nhà Lê chấm dứt:

Nhà Lê trên đây từ Thái Tổ, Mậu Tuất, năm thứ 1 [1418] đến Chiêu Tông, năm Bính Tuất, Quang Thiệu thứ 11 [1526] cộng 9 đời vua gồm 109 năm. Phụ vào đó, Mạc Đăng Dung 3 năm, Đăng Doanh 3 năm, Hậu Lê từ Trang Tông, năm Quý Tỵ, Nguyên Hòa thứ 1 [1533] đến Mẫn Đế năm Kỷ Dậu, Chiêu Thống thứ 3 [1789], cộng 16 đời vua, gồm 257 năm, tổng cộng tất cả là 372 năm.

Việc chép sử với thiên kiến như thế khiến khoảng hơn 12 năm (1789-1802) – thời gian nhà Lê đã qua đi nhưng vua Gia Long chưa chính thức lên ngôi hoàng đế – bị gián đoạn. Để trám vào chỗ trống, Khâm định Việt sử thông giám cương mục tường thuật những dật sự về nhóm người lưu vong ở Trung Hoa, những khắc bạc của Thanh triều cho đến khi vì sự độ lượng của tân triều mà hài cốt vua Lê được đem về táng ở Thanh Hóa năm Giáp Tý [1804].

Chính vì một giai đoạn bị bỏ qua và triều đình liên tục tìm cách xóa đi những tàn tích nên khi cần nối lại dòng lịch sử, nhiều nhà nghiên cứu đã phải mượn tài liệu thứ cấp, đa số do người từ bên ngoài chính quyền, không trực tiếp đóng một vai trò nào trong cơ cấu hành chính. Những phục dựng ấy không khỏi bị pha trộn một cách tùy tiện nhiều quan điểm chủ quan, nảy sinh những chi tiết không thể nào kiểm chứng được.

Trong chiều hướng mới, để tìm lại một giai đoạn “khuyết sử”, chúng ta phải dựa vào nhiều nguồn khác nhau từ các khu vực riêng rẽ. Trong cùng một thời điểm, trên giải đất nước Việt Nam hiện diện nhiều thế lực địa phương không đồng bộ mà đầy mâu thuẫn, thế lực nào cũng tìm cách liên minh với bên ngoài để gia tăng sức mạnh.

Ở Gia Định, chúa Nguyễn Ánh liên kết hàng ngang với triều đình Chân Lạp, Xiêm La, những cộng đồng di dân và những quốc gia ở xa hơn, đáng kể là các nước Tây phương đã thành lập đầu cầu ở Macao, Manille và nhiều vùng phụ cận. Đến thế kỷ XVII, một số đông người Trung Hoa xuống phương Nam lập nghiệp, tạo thành nhiều khu vực Hoa kiều ở khắp mọi nơi, duy trì gắn bó bằng tiếng nói, bằng tín ngưỡng, phong tục và sinh hoạt theo lối riêng của họ. Ở Xiêm La, nhiều dòng quý tộc địa phương có nguyên thủy từ Hải Nam, Phúc Kiến, Quảng Đông. Ở Việt Nam, các khu vực Hà Tiên, Gia Định cũng có nhiều nhóm thế lực và thương nhân Minh hương ảnh hưởng trực tiếp và gián tiếp đến biến chuyển chính trị. Một số không nhỏ người thân cận của chúa Nguyễn có nguồn gốc Trung Hoa. Ngoài ra, quan trọng không kém, các phái bộ truyền giáo từ phương Tây cũng mở ra một mạng lưới chằng chịt, rộng lớn khắp cả Đàng Trong lẫn Đàng Ngoài, luôn luôn tìm cách tạo ảnh hưởng với triều đình ngõ hầu được dễ dãi trong việc giảng đạo.

Ở Bắc Hà, triều đình Tây Sơn cũng chinh phục những nhóm thiểu số phía tây ở Vạn Tượng, Trấn Ninh và chuẩn bị vươn dài tới Miến Điện để chống với liên minh Xiêm La/Gia Định nhưng chưa đi được xa. Triều đình Tây Sơn cũng tạo được giao thiệp mật thiết với Trung Hoa, tuy thực tế danh nhiều thực ít.

Sự liên kết hàng dọc đó khiến Trung Hoa áp dụng hai đường hướng cụ thể:

1. Trên mặt đối ngoại, họ ve vãn và công nhận vua Quang Trung, giao tình càng chặt sau chuyến đi của phái đoàn Tây Sơn sang Bắc Kinh năm Canh Tuất [1790]. Ngoài việc đón tiếp nồng nhiệt và quà cáp vượt mức thường, những đặc ân vô tiền khoáng hậu của vua Càn Long đối với vua Quang Trung đã nâng cấp Đại Việt lên hàng sủng phiên trong các vệ tinh xung quanh nước tông chủ.

Về thương mại, triều đình Trung Hoa cho mở lại những cửa ngõ thông qua biên giới và công nhận Đại Việt toàn quyền kiểm soát các trục lộ hàng hải ở vùng biển phía nam, đóng vai trò phên giậu cả trên bộ lẫn trên biển theo đúng mô hình đồng tâm trong chính sách ki mi. Triều đình Tây Sơn cũng tương kế để tạo thành một đầu cầu thương mại làm trung gian cho những quốc gia nào muốn buôn bán với Trung Hoa.

Nhân đà thắng thế, vua Quang Trung vươn dài ra biển cả, bành trướng thế lực như một tiểu bá trong khu vực. Rủi ro thay, những lần thân chinh cầm quân nơi rừng núi Hạ Lào khiến Nguyễn Huệ mắc bạo bệnh qua đời khi ông chưa đầy 40 tuổi và cơ nghiệp nhanh chóng suy bại vì nội bộ xâu xé nhau.

2. Về đối nội, chính sách đối với những người thất thế chạy sang Trung Hoa làm nổi bật sự trăn trở và mặc cảm của Thanh triều về thất bại quân sự. Khi đưa quân sang Đại Việt, chiêu bài “nhân nghĩa” được vua Càn Long nêu cao như một nhiệm vụ cơ bản đối với thuộc quốc. Tuy nhiên, đạo lý tông phiên cũng có giới hạn và khi cảm thấy nguy cơ bị sa lầy thì họ liền chuyển sang một hướng khác có lợi hơn.

Nhằm giữ thể diện nước lớn, nhà Thanh bỏ rơi vua Chiêu Thống và vô hiệu hóa những người đi theo để lấy lòng triều đình Tây Sơn. Chính sách an tháp của Trung Hoa không nhằm tỏ lộ sự thể tuất [thương xót] những người trước đây đã thần phục mình mà chính là để giải thích cho xuôi vai trò của họ:

– Thu nhận những người chạy qua, tùy theo từng thành phần chia ra mỗi nơi một ít, vừa khiến cho địa phương dễ dàng giải quyết, vừa gia tăng tốc độ đồng hóa và hội nhập. Chỉ một thời gian ngắn, hầu hết nhóm nhà Lê đã có thể tự tồn như bất cứ người dân bình thường nào trên đất Trung Hoa.

– Bắt họ phải gióc tóc đổi áo theo tập tục Mãn Thanh, chấm dứt các hoạt động chống lại Tây Sơn. Vua Càn Long cũng sai Phúc Khang An đưa phái đoàn Nguyễn Quang Hiển đến gặp vua Lê [nay đã ăn mặc y phục Mãn Thanh] để minh xác nay không còn yểm trợ họ nữa.

– Khi vua Quang Trung sang dự lễ Bát Tuần Khánh Thọ, vua Càn Long cũng thỏa hiệp để đưa về bản quán những ai cam kết không tiếp tục chống phá tân triều, mặt khác yêu cầu triều đình Tây Sơn đưa thân nhân muốn đoàn tụ với gia đình sang Trung Hoa.

– Khi vua Lê và cận thần không bằng lòng với những giải pháp ấy và yêu cầu triều đình Trung Hoa đòi Tây Sơn cắt một tỉnh thượng du cho Lê triều làm nơi hương khói tổ tiên [tương tự như nhà Minh trước đây ép nhà Lê cắt Cao Bằng cho nhà Mạc], vua Càn Long đã nổi giận, đày họ ra sa mạc Tân Cương, Mông Cổ. Những ai không chịu cắt tóc, thay áo thì cấm cố trong ngục bằng cái án bất tuân.

Mọi việc chỉ thay đổi khi có những biến chuyển chính trị ở cả Trung Hoa lẫn Đại Việt.

Ở Trung Hoa, khi vua Gia Khánh lên kế vị, ông đã đảo ngược chính sách đối ngoại của vua cha (Càn Long) và nhiều khó khăn nội trị khiến ông không còn thiết tha với chính sách can thiệp vào các tiểu quốc phía nam.

Ở Bắc Hà, triều đình Tây Sơn nay phải đối phó với những nguy hiểm gần kề, từ bất ổn bên trong đến áp lực bên ngoài mỗi lúc một thêm chồng chất nên bang giao Thanh-Việt cũng không còn mặn mà như trước nữa. Những chi phí quân sự càng lúc càng lên cao khiến vai trò phòng thủ mặt biển cũng mất đi hiệu quả và lực lượng Tây Sơn chỉ còn thu hẹp vào các phòng tuyến trên đất liền.

Khi chúa Nguyễn Phúc Ánh lấy lại Phú Xuân, trong cơn tuyệt vọng vua Cảnh Thịnh [Tây Sơn] cố gắng tìm một lối thoát sau cùng; đó là tìm sự bảo hộ của nhà Thanh, nếu không yểm trợ quân sự thì cũng giúp cho một nơi nương náu.

Tuy nhiên, triều đình chúa Nguyễn đã đi trước một bước và cho người đem sang Trung Hoa ấn, sắc của nhà Thanh ban cho triều đình Tây Sơn như một bằng chứng về thực lực yếu kém của họ đồng thời tố cáo việc họ dung dưỡng những đám giặc bể có nguồn gốc phạm pháp từ nội địa chạy qua.

Yêu nên tốt, ghét nên xấu, vua Gia Khánh từ chối không cho sứ thần Tây Sơn lên kinh đô triều kiến, lại ra lệnh đóng cửa quan để anh em Nguyễn Quang Toản không thể chạy sang. Nhận được dấu hiệu “đèn xanh”, vua Gia Long tiến thẳng ra Bắc thu phục nốt căn cứ sau cùng của Tây Sơn. Dân chúng cũng tự động bắt giữ vua Bảo Hưng [niên hiệu mới của Cảnh Thịnh] giải về Thăng Long, chấm dứt một vương triều ngắn ngủi.

Nhìn từ nhiều góc độ, chỉ trong một thập niên, các thế lực tranh bá đồ vương từ Nam Quan đến vịnh Xiêm La đã phát huy tất cả tiềm năng mong đạt được mục tiêu sau cùng. Những liên minh chồng chéo khiến việc phân tích, gỡ rối càng thêm phức tạp và phân định thù bạn, đúng sai, chính tà thật không đơn giản.

Trong tập hợp ngắn này, chúng tôi chỉ nhìn lại đời sống và sinh hoạt của những người lưu lạc ra bên ngoài, nay đã vô can với biến chuyển, đổi thay ở trong nước. Họ sống như thế nào? Nỗ lực của họ đi về đâu?

Vua Chiêu Thống sống và chết trong vòng kiềm tỏa của nhà Thanh. Người vợ trẻ xa chồng xa con sống lẻ loi trong một ngôi chùa chờ đón linh cữu cố quân về nước. Một bầy tôi bị đánh lừa sang Trung Hoa bị cầm tù hơn mười năm vì không chịu cắt tóc đổi áo. Đó là những góc tối của xã hội trong một giai đoạn đầy sóng gió, nhiễu nhương.

NGUYỄN DUY CHÍNH

— (Trích Dẫn nhập, Lê mạt sự ký: Sự suy tàn của triều Lê cuối thế kỷ XVIII, Nguyễn Duy Chính, DT Books & Nxb Khoa học xã hội, 10/2016, tr. 13-18.) —

Mua sách Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII ở đâu

Bạn có thể mua sách Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII tại đây với giá

235.000 đ
(Cập nhật ngày 24/11/2022 )

Tìm kiếm liên quan

Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII PDF

Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII MOBI

Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII Nguyễn Duy Chính ebook

Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII EPUB

Lê Mạt Sự Ký: Sự Suy Tàn Của Triều Lê Cuối Thế Kỷ XVIII full

Tìm hiểu thêm
Lịch sử – Địa lý – Tôn giáo …
Nguyễn Vee Thanh
bìa mềm

Năm 2020

423

430

Nói về sự sụp đổ của nhà Lý vào cuối thế kỷ 18, hầu hết các nhà sử học đều cho rằng nguyên nhân chính khiến vua Lý nhờ Dayue giúp đỡ. Yêu cầu người nước ngoài khôi phục lại đất nước của mình đã tước bỏ quyền hạn của hoàng gia.

Nhưng hơn thế nữa, còn có những lý do sâu xa hơn. Các nhà sử học Việt Nam đương đại – thực ra là các nhà sử học triều Nguyễn – cố gắng hợp thức hóa việc vua Gia Long thống nhất núi non và lên ngôi, khi vị hoàng đế này cố gắng hạ bệ không chỉ đối thủ của mình là Sài Sơn, mà còn cả sự tán tỉnh của ông ta. Khi sư phụ Ruan còn đang trên hành trình dài khôi phục đất nước, triều đại trước vẫn được lấy làm rường cột tinh thần và rất cần sự ủng hộ của người dân Bắc Hà.cho đến năm con chó [1802]Nguyễn Phúc Ánh vẫn sử dụng niên hiệu Cảnh Hưng trên tất cả các văn bản chính thức.

Việc chính danh hóa vương triều mới đã đạt được nhiều kết quả nên gần như đến thế kỷ 19, vương triều cũ bị lãng quên, chỉ còn lẩn khuất trong lòng một số nhà Nho khao khát cố hương. Nhà Lê ít nhiều nhắc đến Tây Sơn hầu như cấm kỵ hoàn toàn.Nếu đôi khi được nhắc đến, hình ảnh duy nhất còn lại chính là chiến tích của chú gà trống [1789], còn niên đại Cảnh Thịnh tuy kéo dài gần 10 năm nhưng không mấy ai nhớ đến. Các học giả coi nhà Nguyễn là sự tiếp nối chính thức của nhà Lê theo trình tự, [Tiền] Le, Li, Tran, [Hậu] Le, Nguyen. Hoắc, Mai, Tây Sơn và những thời kỳ xen kẽ ngắn ngủi khác chỉ là những triều đại bù nhìn. Về phần Tây Sơn, nhà Nguyễn cư xử như không có trong lịch sử, ngoại trừ việc một nhóm lớn kẻ thù hung bạo xuất hiện và sau đó bị chúa Nguyễn đánh bại.

Theo thông lệ, nhà Lý kết thúc khi vua Zhaotong từ bỏ đất nước và vua Guangzhong đủ nổi tiếng để bắt đầu một triều đại mới. Nguyễn Huệ không chỉ là quốc trưởng đứng đầu về cơ cấu hành chính và quân sự mà còn được nhà Thanh chính thức công nhận, thậm chí hơn các vua nhà Lê hàng trăm tuổi.

mặc dù điều này, ConwayỪm?lịch sửBộ sử lớn của triều Nguyễn, trước khi vua Gia Long lên ngôi, vẫn tạm thời cho rằng nhà Lê vẫn tồn tại dưới hình thức triều đình lưu vong. ConwayỪm?lịch sử (Quyển 47) chỉ ghi đến cuối thời Lê:

Trên 1 năm 1 năm 1 năm 1 năm Nhà Lê từ Thái Tổ, Mậu Tuất [1418] Đến nhà Quảng của năm Mậu TuấtỪm?ngày 11 của bạn [1526] Cộng với 9 đời vua, gồm 109 năm. Cũng vậy, Mạc Đăng Dung 3 năm, Đăng Doanh 3 năm, Hậu Lê từ Trang Tông, năm Quý Tỵ, Nguyên Hòa thứ 1 [1533] Dành riêng cho Hoàng đế Min năm Đinh Dậu, thế hệ thứ ba của triều đại [1789]cộng với 16 đời vua, gồm 257 năm, tổng cộng là 372 năm.

Việc viết sử thiên lệch như vậy đã khiến hơn 12 năm (1789-1802) – thời đại nhà Lý đã qua, vua Gia Long vẫn chưa chính thức lên ngôi – bị gián đoạn. Để điền vào chỗ trống, ConwayỪm?lịch sử Nó kể về câu chuyện của một nhóm người sống lưu vong ở Trung Quốc, phiên bản bạc của triều đại nhà Thanh, cho đến khi vì lòng tốt của triều đại mới, hài cốt của vua Lý được đưa về Thanh Hoa để an táng vào năm Tý. . [1804].

Do một thời gian bị bỏ quên, triều đình liên tục tìm cách xóa bỏ di tích, và khi cần khôi phục lại lịch sử, nhiều nhà nghiên cứu đã phải mượn tài liệu cũ, phần lớn là của người ngoài phủ. kết cấu. Những bản tái cấu trúc đó được trộn lẫn lộn xộn với nhiều ý kiến ​​chủ quan, dẫn đến những chi tiết không thể kiểm chứng được.

Kích thước mới, tìm lại một giai đoạn “Khiếm khuyết“Chúng tôi phải dựa vào nhiều nguồn khác nhau từ các vùng miền khác nhau, đồng thời, trong cuộc cạnh tranh quốc gia ở Việt Nam, cũng có nhiều lực lượng địa phương không đồng bộ, nhưng đầy mâu thuẫn, tất cả đều cố gắng liên minh với thế giới bên ngoài. để tăng sức mạnh của chính họ.

Tại Jiading, chúa Nguyễn Ánh có quan hệ bình đẳng với triều đình Chen Li, Xiêm La, các cộng đồng di dân và xa hơn, đặc biệt là các nước phương Tây đã xây dựng các đầu cầu ở Ma Cao, Manila và nhiều cộng đồng. Đến thế kỷ 17, một số lượng lớn người Hoa định cư ở phía nam, và nhiều khu Hoa kiều được hình thành ở nhiều nơi khác nhau, duy trì sự gắn bó của họ bằng ngôn ngữ, tín ngưỡng, phong tục và cách sống. Ở Xiêm, nhiều dòng máu quý tộc địa phương có nguồn gốc từ Hải Nam, Phúc Kiến và Quảng Đông. Ở Việt Nam, cũng có nhiều nhóm có ảnh hưởng và các doanh nhân Mingxiang đã trực tiếp hoặc gián tiếp ảnh hưởng đến những thay đổi chính trị ở khu vực Hà Tiên và Gia Định. Nhiều người thân của Chúa Nguyễn là người gốc Hoa. Ngoài ra, quan trọng không kém, các nhóm truyền giáo từ phương Tây cũng đã mở ra một mạng lưới rộng lớn và phức tạp ở cả Nam Kỳ và Tokyo, luôn cố gắng gây ảnh hưởng đến triều đình để buông lỏng các bài giảng của họ.

Tại Bắc Hà, triều đình Tây Sơn cũng đã chinh phục các dân tộc thiểu số phía tây của Chen Ning Wen Dong và sẵn sàng giúp Miến Điện để chống lại liên minh Xiêm / Jiading, nhưng không đi được bao xa. Triều đình Tây Sơn cũng phát triển mối quan hệ thân thiết với Trung Quốc, mặc dù trên thực tế nó kém nổi tiếng hơn nhiều.

Sự liên kết dọc này đã khiến Trung Quốc đi theo hai hướng cụ thể:

1. Về mặt ngoại giao, việc họ theo đuổi và công nhận Vua Quảng Trung đã làm sâu sắc thêm mối quan hệ sau khi phái đoàn Tây Sơn đến thăm Trung Quốc vào năm Mậu Tuất. [1790]Bên cạnh sự chào đón nồng nhiệt và những món quà khác thường, sự ưu ái chưa từng có của vua Càn Long dành cho vua Quảng Trung đã nâng Da Việt lên danh sách được các quốc gia vệ tinh trên toàn nước Pháp sủng ái.

Về mặt thương mại, triều đình Trung Quốc đã mở lại các cửa khẩu, thừa nhận rằng Đá Việt có toàn quyền kiểm soát các tuyến đường biển ở Biển Đông, đóng vai trò như một bình phong trên bộ và trên biển. Mô hình đồng tâm chính sách Kim-Mỹ đúng đắn. Tòa án Tây Sơn cũng có kế hoạch tạo ra một đầu cầu thương mại để làm trung gian cho các nước muốn giao thương với Trung Quốc.

Sức mạnh của con người chiếm ưu thế, và vua Guangzhong đã vươn ra biển, mở rộng tầm ảnh hưởng của mình đến các tiểu nhân trong khu vực. Không may, Nguyễn Huệ bị bạo bệnh qua đời khi chưa đầy 40 tuổi khi đích thân dẫn quân xuống rừng Lào Sơn, sự nghiệp sa sút nhanh chóng do nội bộ lục đục.

2. Trong nước, chính sách chạy trốn khỏi các nhóm dễ bị tổn thương làm nổi bật sự lo lắng và mặc cảm của nhà Thanh trước thất bại. Khi đưa quân đến Da Yue, hãy ngụy trang “bản chất con người“được vua Càn Long đề ra như một nhiệm vụ thiết yếu đối với thuộc địa. Tuy nhiên, đạo đức bè phái đều có giới hạn, khi cảm thấy nguy cơ gặp rắc rối, họ lập tức rẽ theo hướng sinh lợi hơn.

Để cứu lấy thể diện của nước lớn, nhà Thanh đã phế truất vua Chiêu Đông và vô hiệu hóa những người đi theo để lấy lòng triều đình Tây Sơn.chính sách Anta Tiếng Trung không phải để phô bày cơ thể [thương xót] Những người đã nộp cho anh ta trước đây nhưng muốn giải thích về vai trò của họ:

– Thu nhận người qua đường, được chia nhỏ từng nơi theo từng thành phần, điều này không chỉ tạo điều kiện cho quá trình xử lý cục bộ, mà còn làm tăng tốc độ đồng hóa và dung hợp. Trong một khoảng thời gian ngắn, phần lớn tộc Lê đã có thể tự chủ như những người bình thường ở Trung Quốc.

– Buộc họ phải chải đầu, thay quần áo theo phong tục Mãn Thanh để dừng các hoạt động trên núi Thần Tài.Vua Càn Long cũng cử Fu Kangan đưa phái đoàn của Ruan Guangxian đến gặp vua Lý [nay đã ăn mặc y phục Mãn Thanh] Xác minh điều này không còn hỗ trợ họ.

– Khi vua Quảng Trung đến tham gia lễ mừng sinh nhật Bá Duẫn, vua Càn Long cũng thỏa hiệp và đưa những người đã thề không bao giờ chống lại triều đại mới, mặt khác yêu cầu triều đình Tây Sơn đưa người thân của họ vào. Tôi muốn đoàn tụ với gia đình ở Trung Quốc.

– Khi vua Lê và các cận thần không bằng lòng với những cách giải quyết này và yêu cầu triều đình Trung Quốc yêu cầu Tây Sơn cắt một tỉnh cao nguyên để nhà Lê làm nơi thắp hương tổ tiên. [tương tự như nhà Minh trước đây ép nhà Lê cắt Cao Bằng cho nhà Mạc]Hoàng đế Càn Long vô cùng tức giận và đày họ đến sa mạc Tân Cương của Mông Cổ. Những người không chịu cắt tóc hoặc thay quần áo sẽ bị kết án không chấp hành án.

Tình hình sẽ chỉ thay đổi nếu có sự thay đổi chính trị ở cả Trung Quốc và Đá Việt.

Ở Trung Quốc, sau khi vua Gia Khánh lên ngôi, ông đã làm ngược lại chính sách đối ngoại của vua cha (Càn Long).

Tại Bắc Hà, triều đình Tây Sơn lúc này đang phải đối phó với những hiểm nguy trước mắt, từ bất ổn bên trong đến gia tăng áp lực bên ngoài, nên quan hệ Thanh – Việt không còn mặn nồng như xưa. Chi phí quân sự ngày càng cao khiến cho vai trò phòng thủ ven biển không hiệu quả, và quân Tây Sơn chỉ còn lại các phòng thủ trên bộ.

Khi chúa Nguyễn Phúc Ánh chiếm lại được Phú Xuân, vua chúa nhà Thanh rất tuyệt vọng. [Tây Sơn] Cố gắng cuối cùng cũng tìm ra lối thoát; để bảo vệ nhà Thanh, nếu không phải là hỗ trợ quân sự, mà còn là nơi ẩn náu.

Tuy nhiên, triều đình nhà Nguyên đã đi trước một bước và yêu cầu người mang ấn về Trung Quốc, và nhà Thanh đã giao ấn cho triều đình Tây Sơn để chứng minh rằng họ không đủ sức mạnh và tố cáo việc nhận ấn. Nguồn gốc xuất phát từ đất liền.

Yêu nên tốt, hận nên xấu, vua Gia Khánh không cho sứ từ Tây Sơn đến kinh đô, và ra lệnh đóng cửa không cho anh em của Ruan Guangquan chạy qua. lấy logo “đèn xanh, Vua Jialong tiến thẳng lên phía bắc và chiếm được thành trì cuối cùng của Tây Sơn.Người dân cũng tự động bắt vua Baoxiong [niên hiệu mới của Cảnh Thịnh] Trở về Thăng Long, kết thúc triều đại ngắn ngủi của mình.

Nhìn từ nhiều góc độ, chỉ trong vòng mười năm, các thế lực bá chủ từ Nam Tuyền đến Vịnh Xiêm La đã phát huy hết khả năng và hy vọng đạt được mục tiêu cuối cùng. Các liên minh chồng chéo làm phức tạp việc phân tích và gỡ lỗi, đồng thời phân biệt giữa đúng và sai.

Trong tuyển tập sơ lược này, chúng tôi chỉ nhìn lại cuộc sống và sinh hoạt của những người lưu lạc hải ngoại, nay thờ ơ trước những đổi thay, đổi thay của đất nước. Họ sống như thế nào? Nỗ lực của họ ở đâu?

Vua Zhaotong sống và chết dưới sự kiểm soát của nhà Thanh. Người vợ trẻ xa chồng con, sống một mình trong chùa chờ linh cữu của người lính quá cố về nhà. Một người hầu bị lừa sang Trung Quốc đã bị bỏ tù hơn một thập kỷ vì không chịu cắt tóc và thay áo. Đây là những góc tối của xã hội thời loạn.

Nguyễn Vee Thanh

(trích) giới thiệu, Lệ Mật Ký: Sự sụp đổ của nhà Lê vào cuối thế kỷ 18Nguyễn Duy Chính, Sách DT và Nhà xuất bản Khoa học xã hội, tháng 10 năm 2016, trang 13-18.) —


image
image
image

đề nghị đặc biệt
235.000 vnđ

430

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *